Phú Tài, Quy Nhơn xưa
Chợ Phú Tài, Quy Nhơn Tây 1969
Với mấy bạn trẻ mới ngoài đôi mươi, ký ức đó có thể chỉ là lời kể hoặc nhìn qua mấy tấm ảnh màu úa cũ. Nhưng với những bạn 9x trở về trước, thì chuyện đi chợ là một phần ký ức không thể xóa.
Bức ảnh trên là chợ Phú Tài, một ngôi chợ nửa quê nửa phố như thế. Nhìn con đường lầy lội, vũng nước đen, nơi tụ hội đủ loại tinh túy của ngôi chợ, khiến người đi qua cảm thấy ái ngại.
Nhưng đây lại là điều thường ngày của chợ ngày ấy. Đi chợ sau những cơn mưa, mỗi bước chân như dấn sâu vào sự quyết đoán. Trượt một cái là từ người đi chợ trở thành kẻ đi... cày. Và mùi nữa chứ. mùi bùn của chợ là một sự hòa quyện không thể nhầm lẫn giữa hương cá, rau, và chút tình thương của một chú lợn nào đó vừa tạt ngang. Đôi khi cái mùi bùn của ruộng đồng còn dễ chịu hơn mùi bùn của chợ. Cái mùi sẽ in sâu trong tâm trí mọi người suốt cuộc đời.
Ấy vậy mà đối với trẻ con, đi chợ lại là... phần thưởng. Thông thường, người lớn sẽ chẳng cho đi vì chợ dơ, bụi, nắng; và mang theo trẻ con thì rất vướng víu. Khi những ngày trèo cây, tắm sông, đuổi bắt đã trở nên nhàm chán thì một lần được dẫn đi chợ là một món quà bất ngờ; là một lần được bước vào thế giới kỳ diệu.
Chợ là nơi tập trung của nồi niêu xoang chảo, cá thịt, cây trái, thật muôn màu sắc và lạ lẫm. Rồi tiếng mời chào, trả giá, tiếng gia súc, gia cầm; đôi khi là những "tiếng yêu", tương tác tình cảm bằng cách nắm tóc cùng nhau của các cô hàng cá, thật lôi cuốn.
Những đứa trẻ lần đầu đến đây cứ ngẩn ngơ, choáng ngợp trước cảnh chợ. Cứ đứng chôn chân mà nhìn, đến khi bị người lớn nắm tay lôi đi thì mới sực tỉnh. Bước đi vài bước, sau... lại đứng ngẩn ra tiếp. Với tụi nhỏ, mùi nồng nàn chợ quê, mùi nắng trưa, cái oi ả của chợ chẳng là gì so với sự hấp dẫn của những điều lạ lẫm. Và lạ lắm, những cái chợ lấm lem, ồn ào năm nào, đến một lúc nào đó, lại trở thành nơi để nhớ.
Con người thật ngộ. Những thứ từng khiến ta khó chịu, từng muốn tránh xa, đến khi mất đi rồi, lại thấy... thương. Và rồi, những phiên chợ ngày xưa cứ thế đi vào ký ức. Mỗi người giữ lại một mảnh. Có người nhớ gánh hàng rong. Có người nhớ chiếc xe lam. Có người nhớ mẹ mình ngày ấy, lưng ướt mồ hôi, tay xách nách mang vẫn không quên mua cho con bịch kẹo cà. Cũng có người chỉ nhớ... cái bãi nước đọng năm nào, nơi họ trượt ngã cả người lẫn lòng ...tự trọng. 😅
Ngã Ba Phú Tài 1966
Đầu phía nam
Ngã Ba Phú Tài
Vị trí chup ảnh
https://maps.app.goo.gl/B2ydamRzS56ya94r6




Nhận xét
Đăng nhận xét