Huyện Phù Mỹ, Bình Định xưa

Mũi Rồng


Vị trí 

Ở Phù Mỹ, có một nơi mà núi đá vươn ra biển, dựng đứng trước sóng gió ngàn năm, đó là Mũi Rồng.

Ảnh xưa và nay không khác nhau nhiều, bởi không ai nỡ phá vỡ cái nét thô ráp, hoang sơ, hùng vĩ nơi đây. Nó chỉ khác là đường đến Rồng đã dễ dàng hơn. Đến Mũi Rồng, bạn sẽ cảm nhận rất rõ sự đối lập thú vị: một bên là màu xanh dịu dàng của đất trời, một bên là vách đá sắc lạnh vươn thẳng ra biển cả. Gió ở đây không phải là những cơn gió hiền, mà là gió mạnh, gió mặn như thể để nhắc rằng thiên nhiên ở Phù Mỹ không phải để ngắm cho vui – mà là để cảm, để thấm, để nhớ.

Mũi Rồng không hào nhoáng, không đông đúc. Nó chỉ đơn giản là một góc biển, một nhánh núi, một đoạn trời – nhưng đủ để bất kỳ ai đặt chân tới cũng phải thốt lên:
"Hóa ra, chỉ cần vậy thôi cũng đã đủ bình yên."

Bán đảo Nước Ngọt

Tựa như một món quà quý giá mà thiên nhiên ban tặng, bán đảo này nằm giữa hai miền nước: phía tây là Vịnh Nước Ngọt êm đềm, phía đông là biển Đông bao la xanh biếc. Một dải cát trắng tinh khôi trải dài, ôm lấy vùng đất như một lời thầm thì dịu dàng của biển cả và đất trời.

Nhưng cũng chính thiên nhiên ấy đã khiến nơi này thêm phần biệt lập. Bán đảo kéo dài từ bắc xuống nam, muốn chạm đến phải men theo cung đường quanh co từ trung tâm Phù Mỹ vòng qua Vịnh Nước Ngọt, hoặc phải theo thuyền từ Phù Cát qua cửa biển Đề Gi mới đến được. Năm 1970, hình ảnh nơi đây còn hoang sơ và lặng lẽ, dân cư thưa thớt, chủ yếu nương nhờ bên bờ vịnh, sống đời gắn bó với sóng nước và cát trắng.

Suốt bao năm, cái đẹp của đất trời như bị phủ mờ bởi cách trở địa lý, bởi những nhọc nhằn âm thầm của người dân. Nhưng rồi, như một giấc mơ được đánh thức, năm 2022, cây cầu vượt biển Đề Gi đã hoàn thành, nối liền bờ vui. Cây cầu như một nhịp nối của hy vọng, kéo gần bán đảo yêu thương về với bao nhịp sống sôi động.

Từ đây, Mỹ Thành không còn xa, Đề Gi không còn vắng. Vùng đất từng chịu nhiều thiệt thòi ấy đang vươn mình mạnh mẽ, đón lấy tương lai rộng mở, rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
#binhdinh #phumy #thinh

Ảnh vệ tinh

 https://maps.app.goo.gl/kp97ZZYMBH8g9g4LA

Trường Tiểu học số 2 Mỹ Hiệp, Phù Mỹ Nam 1966

T không học và không sinh ra tại mảnh đất này nhưng nhìn những cảnh vật trong hình lại cảm thấy thân thương đến lạ. Những đứa trẻ tụ dưới bóng cây me tây, cây bàng giữa trưa hè. Những trò chơi giữa giờ học: nhảy dây, ô quan, u quạ, đuổi bắt... được đám trẻ tổ chức chơi vội vàng, hào hứng vì sợ lỡ mất thời gian giải lao quý giá. Một vài cu cậu leo tót lên cây ngồi vắt vẻo quan sát thiên hạ. Hồi đó, trèo cây chẳng gọi là nghịch ngợm vì đứa nào cũng biết, cũng rành.



Ngôi trường nay đã đổi thay, khang trang và đẹp hơn xưa. Nhưng có một thứ khiến t cứ ngờ ngợ - cây me tây già bên trái kia, liệu có phải vẫn chính là bóng cây ngày nào, từng che nắng cho lũ học trò nhỏ những ngày xưa ấy. Nếu đúng vậy, thì nó hẳn đã chứng kiến bao thế hệ đến rồi đi, bao tiếng cười reo rồi lắng xuống, tựa như cuốn ký ức bằng gỗ, bằng lá, vẫn âm thầm đứng đó.
Và dù tất cả đổi thay, t tin chắc một điều: sự hồn nhiên của tuổi học trò vẫn còn nguyên vẹn. Vẫn những tiếng cười rộn rã, vẫn ánh mắt háo hức khi trống báo giờ ra chơi vang lên. Chỉ khác một điều thôi những em bé đang nô đùa kia đã chẳng còn là những cô cậu tò mò, ngạc nhiên nhìn vào ống kính người lính Mỹ năm ấy.
Một năm học mới lại về!
27/08/2025

Ảnh vệ tinh

 https://maps.app.goo.gl/dKgxi6bKQu9C5Z6m7


Nhận xét

Bài đăng phổ biến