Ảnh xưa tại Vòng xoay Quang Trung, Quy Nhơn
3 ảnh Tom Robinson chụp Trung tâm văn hóa tỉnh Bình Định 1965.
Khi đó, nơi này mang tên Hội trường Qui Nhơn và được cho thuê làm rạp ci nê, nên dân gọi Rạp Kim Khánh.
Nhìn lại bức hình cũ: các chàng trai ăn mặc thời thượng, các cô các chị áo dài thướt tha, những người đàn ông sơ mi đóng thùng chỉnh tề... cứ ngỡ đang lạc vào đám cưới thập niên 60. Nhưng không, đó là khung cảnh trước rạp xinê.
Ngày ấy, đi xem phim là phải có chuẩn bị. Không ai xuề xòa cả, vì tới rạp là một sự kiện – nghiêm túc mà vui vẻ, lịch sự mà háo hức.
Năm 1965, rạp Kim Khánh còn nằm tại vị trí của Hội trường Quang Trung ngày nay. Ba năm sau, sau khi hết hạn thuê tại đây, các ông chủ người Hoa chuyển sang thuê Tân Châu Hí Viện bên cạnh, vẫn giữ tên Kim Khánh. Còn Hội trường Qui Nhơn, từ 27/01/1968 được đổi tên gọi là rạp Trưng Vương. Do sự thay đổi liên tục này nên thường có sự nhầm lẫn giữa hai rạp ci nê trên. Rạp phát các phim Âu Mỹ, phim Việt và đặc biệt là phim Tàu. Ngày thường chiếu ba suất, lễ Tết thì bốn, có khi năm.
Ảnh trên cho thấy từ 27/01/1968,
nơi này tên Rạp Trưng Vương
Nằm giữa trung tâm phố thị, rạp như một nhà ga văn hóa. Mỗi vé là một tấm vé tàu – đưa khán giả rong ruổi từ Hong Kong náo nhiệt đến Ai Cập huyền bí, vòng qua Bollywood rực rỡ rồi đáp xuống Paris trầm mặc. Và đôi khi, dừng chân ở một Sài Gòn cũ kỹ nhưng nên thơ qua những khung hình đậm chất tình.
Màn bạc Kim Khánh từng lung linh với đủ thể loại: võ thuật Lý Tiểu Long, lãng mạn Brigitte Bardot, phim tình cảm Việt với Thẩm Thúy Hằng, Lê Quỳnh... Những ngôi sao đó không chỉ sáng trên màn ảnh – mà còn sáng trong ký ức một thế hệ từng lớn lên giữa tiếng rè rè của máy chiếu và ánh sáng nhấp nháy nơi rạp tối.
Từng một thời là tiêu điểm của thành phố, Kim Khánh giờ chỉ còn là ký ức. Rạp chiếu phim đã trở thành một lựa chọn trong muôn vàn hình thức giải trí thời nay. Nhưng với những người từng ngồi dưới mái rạp ấy, Kim Khánh chưa từng mất đi – nó chỉ rút vào một góc ký ức, nơi vẫn còn ánh đèn vàng nhạt, tiếng máy chiếu khẽ kêu và những cái nhìn lặng im dõi theo màn ảnh. Những cuộc viễn du đã khép, nhưng lòng người thì vẫn còn ở lại.
Vị trí ảnh
https://maps.app.goo.gl/4UnGqh4NdnxRU7vF6
Bên trên là Hai ảnh Tân Châu Hí Viện nằm tại Vườn Bông (vòng xoay Quang Trung). Nơi này, ngày nay chính là DCine QK ở hình năm 2022.
Ảnh vệ tinh vị trí Tân Châu Hí Viện
https://maps.app.goo.gl/23fiZMiLnktynzPZ9
Những năm 1968
Trước mắt bạn là một lát cắt thời gian của Quy Nhơn – Vườn Bông năm 1968 và cùng nơi đó vào năm 2025. Góc máy từ đường Lê Hồng Phong (xưa gọi là Võ Tánh) hướng về phía Bắc, ghi lại những nhịp sống sôi động và bình dị của một thời.
Giữa khung cảnh năm 1968, cây bạch đàn cao vút che khuất Nhà Dù bên tay phải – hay còn gọi là Đình Đại Hàn một mái chòi quen thuộc từng xuất hiện trong nhiều bức ảnh xưa. Nay, mái chòi ấy đã nhường chỗ cho không gian thoáng đãng của vòng xoay hiện đại. Phía sau đó, ta thấy thấp thoáng Tân Châu Hý Viện – rạp chiếu bóng từng là điểm hẹn văn hóa của thành phố, thời điểm ấy có lẽ vừa đổi tên thành rạp Kim Khánh. Năm 2025, rạp ci-nê xưa nay là ngôi nhà màu đỏ, và là rạp chiếu phim DCine QK. Hy vọng nó vẫn tiếp nối mạch văn hóa điện ảnh của vùng đất này dài lâu.
Ngoài ra, khung hình cũ còn lưu giữ gần như trọn vẹn những phương tiện giao thông đặc trưng một thời: xe đạp lặng lẽ, xích lô cần mẫn, chiếc xe Jeep mạnh mẽ dành cho quân đội, và không thể thiếu – chiếc xe lam thân thuộc (tên Việt hóa từ Lambretta – dòng xe ba bánh của Ý), một phần không thể tách rời khỏi đời sống đô thị miền nam xưa.
Vòng xoay Vườn Bông – hơn nửa thế kỷ trước không chỉ là nút giao thông, mà còn là trái tim văn hóa, thương mại, giải trí của Quy Nhơn. Khi lật giở từng tấm ảnh xưa, với những tâm hồn từng trải và nhạy cảm, đôi khi trái tim như chùng xuống – một cái siết nhẹ, một thoáng bồi hồi, như thể cả bầu trời ký ức bỗng ùa về, sống động và tha thiết. Còn với những người trẻ hôm nay, giữa dòng chảy cuồn cuộn của bao đam mê và khát vọng, đã bao giờ bạn dừng lại, chỉ một chút thôi, để lắng nghe tiếng vọng của quá khứ? Để thấy tim mình khẽ rung lên khi chạm vào ký ức về mảnh đất đã sinh ra ta – nơi những điều tưởng chừng xa lạ lại gợi lên cảm giác thân thuộc đến nao lòng.











Nhận xét
Đăng nhận xét